• youtube
  • facebook

Hơn 20 năm nuôi “người dưng” khuyết tật của cô giáo ở Vĩnh Linh

Năm 1999, cô giáo Ngô Thị Viện bước qua tuổi 44. Quá nửa cuộc đời nhưng lúc đó cô Viện vẫn chưa nhẹ gánh lo toan khi đảm nhận vai trò trụ cột kinh tế trong gia đình. Người chồng công nhân vừa bị mất việc làm, cả 3 con lại đang tuổi ăn, tuổi học. Chuyện cũng chẳng có gì đáng nói nếu không xảy ra sự kiện hết sức hi hữu vào đúng thời điểm “cái ăn, cái mặc” trở thành bài toán chung khó giải của cả vùng quê nghèo. Ấy là việc cô giáo Viện đứng ra nhận cưu mang một người khuyết tật hoàn toàn xa lạ và đến nay đã gần 22 năm. Câu chuyện khiến không chỉ người dân làng Cát, thị trấn Cửa Tùng, huyện Vĩnh Linh mà có lẽ bất kỳ ai biết đến cũng lấy làm lạ lùng lẫn cảm phục.

Xót thương “người phụ nữ trong hình hài đứa trẻ”

“Đó là vào một buổi chiều muộn năm 1999, có một người phụ nữ trung niên đến gõ cửa nhà cô đại ý nhờ đèo lên bến đò bên sông Bến Hải. Trước đó cô đã nghe dân làng truyền tai nhau rằng mấy ngày nay thường thấy một người “không bình thường” đi khắp nơi xin ăn, xin ở nhưng nhà nào cũng chỉ lắc đầu. Nhìn người phụ nữ trạc tuổi mình mà thân hình nhỏ bé, lưng gù, chỉ cao tầm 1m, nặng 25- 27 kg, hình như mắc bệnh về thần kinh, ánh mắt vô hồn, bỗng nhiên cô thấy rất thương. Cô hỏi “Thế gần tối rồi lên đó làm gì?”. “Qua làng bên sông, đi xin…ở. Ai cho thì ở giúp việc”, người kia ú ớ đáp. “Sức khỏe yếu thế này thì làm được gì mà nhà nào họ nhận?”, cô hỏi lại thì người đó đứng trân không nói gì hồi lâu rồi lặng lẽ cúi đầu. Chẳng kịp suy nghĩ nhiều, cô vào nhà bảo với chồng hay trước mắt cho họ ở tạm nhà mình thì chồng cô đồng ý ngay. 2 vợ chồng đón người phụ nữ tự nhận tên Mai Thị Xinh ấy vào nhà, gọi là O Xinh.”. Cô Ngô Thị Viện kể về mối nhân duyên của vợ chồng mình với O Xinh.

Những ngày sau đó, không chỉ chăm lo chu đáo từng bữa cơm, chỗ ngủ, cô Viện còn tranh thủ thời gian trò chuyện, kiên trì gần gũi, gợi nhớ ký ức với hy vọng tìm lại người thân cho O Xinh. Với những sự kiện chắp vá từ O Xinh lúc nhớ, lúc quên đồng thời hỏi han từ nhiều người lớn tuổi trong làng, cô Viện được biết O Xinh vốn người thôn Hắc Hiền, xã Vĩnh Thạch (nay là xã Kim Thạch), không rõ bố, sống với mẹ đến khoảng năm 30 tuổi thì mẹ mắc bệnh ung thư qua đời. O Xinh đến ở nhà người cậu khoảng 3 năm thì cậu già yếu mất. O Xinh được một bà làm nghề thu gom phế liệu giới thiệu vào làm giúp việc tại nhà nọ ở huyện Gio Linh suốt 10 năm.

Không may trong một lần gặp tai nạn nặng, O Xinh bị mất sức lao động và thần kinh trở nên bất ổn nên nhà chủ không nhận nữa. Từ đó, O Xinh đi lang thang khắp nơi, có thời điểm ở thị trấn Hồ Xá. Sau đó chẳng biết sao lại đến thị trấn Cửa Tùng này. Từ những thông tin có được, cô Viện đi hết các nơi liên quan tìm kiếm gốc gác, xuất thân cho O Xinh. Tại xã Vĩnh Thạch trước đây có người tên Mai Thị Xinh trùng hợp với đặc điểm nhận dạng nhưng không có bất kỳ loại giấy tờ nào. Đất đai chỗ O Xinh nhớ đã từng ở cùng với mẹ thì cũng đã có hộ khác sinh sống từ lâu...

Càng tìm hiểu, cô Viện càng xót xa cho số phận O Xinh bất hạnh, trăn trở không biết phải làm sao. “Nhìn lại gia cảnh mình lúc đó, chồng làm công nhân nhưng vừa mất việc. Đồng lương giáo viên cấp 2 của cô thời ấy phải tằn tiện lắm, cộng với vay mượn ngoài mới tạm lo cho cả nhà 5 người, trong khi 3 đứa con còn đang học xa nhà. Ở vào tình cảnh “ăn bữa hôm, lo bữa mai”, nuôi thêm một con người đâu phải chuyện giản đơn. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, O Xinh bị khuyết tật nặng, sức lao động không còn, tâm trí ngây ngây dại dại, nếu không tiếp tục để O Xinh ở lại thì còn chỗ nào nữa mà đi, rồi sẽ ra sao ngoài xã hội? Cô lại không đành lòng…”- cô Viện bộc bạch. “Bỏ thì thương, mà sương thì quá nặng”, cô Viện mang bầu tâm sự giãi bày cùng chồng. 2 tấm lòng nhân hậu đồng cảm và còn vui hơn bởi có sự đồng thuận của các con. Vợ chồng cô Viện bỏ ngoài tai những lời khuyên can “đừng rước nợ vào thân”, “lo chuyện bao đồng” để quyết định cùng nhau vun vén giữ O Xinh “dở dở, ương ương” lại nuôi dưỡng.

Tình thâm giữa những “người dưng”

Sống cùng người xa lạ đã khó, nhận nuôi người trí não có vấn đề còn khổ hơn gấp bội. Cô Viện nhớ lại: “Biết O Xinh ốm yếu, cả nhà cô đều bảo bọc, ưu tiên nhất trong nhà, không để O phải làm việc gì cả. Thế nhưng, có lẽ do thiếu thốn tình cảm, nỗi đau tinh thần cộng với di chứng từ vụ tai nạn nặng khiến tính khí O Xinh thời gian đầu rất thất thường, sẵn sàng lớn tiếng nếu tưởng tượng ra điều gì đó không vừa với ý mình.”. Những lúc như thế, với trái tim đôn hậu của người mẹ, lòng nhân từ của người chị cùng sự khéo léo, tinh tế của một nhà giáo, cô Viện vẫn nhẹ nhàng, điềm đạm trong ứng xử với O Xinh. Chính những yêu thương, cảm thông dần cảm phục, làm O Xinh thêm yêu quý những người đã dang rộng vòng tay với mình, theo đó mà chuyển dần tâm tính, mỗi ngày vui vẻ nhiều hơn, thậm chí còn hăng hái phụ giúp vài việc vặt trong nhà. Muốn O Xinh hoà nhập cùng cộng đồng, ngoài giờ ở trường ra đi đâu làm gì cô Viện cũng đèo O Xinh theo, còn làm đủ các loại giấy tờ tùy thân, nhập khẩu vào hộ mình để O Xinh được tham gia các tổ chức, đoàn thể, từ Hội Phụ nữ đến người cao tuổi ở địa phương.

Sau khi thống nhất lấy năm sinh của mình để làm các loại giấy tờ thiết yếu cho O Xinh, cả 2 có cùng năm sinh 1955. Ấy thế mà O Xinh vẫn tự gọi cô Viện bằng hai tiếng “chị Viện” đầy thân thương, ấm áp. Hình ảnh cô Viện- O Xinh trở nên quá đỗi quen thuộc với người làng trên xóm dưới, ai xa quê lâu hoặc từ nơi khác đến nếu không biết câu chuyện đặc biệt của làng Cát này đều nghĩ 2 người là chị em ruột. “Được địa phương tạo điều kiện, năm 2013, gia đình làm thủ tục tách hộ để O Xinh được hưởng chế độ hộ nghèo và trợ cấp khuyết tật hạng nặng. Mỗi tháng có thêm khoản bảo trợ đó, cô dùng để đóng các loại chân quỹ, phí sinh hoạt nhóm hội, rồi phụ thêm tiền để mua thuốc bổ, quần áo mới… O Xinh vui lắm!”, cô Viện cười hiền chia sẻ.

Dẫu trãi qua bao biến cố, thăng trầm nhưng dưới mái nhà cấp 4 đơn sơ có đến 3 hộ với 8 nhân khẩu luôn rộn rã tiếng cười vui. Mối quan hệ giữa những “người dưng” ngày càng gắn bó, khăng khít như ruột thịt. Hiện nay, cả cô Viện, O Xinh đều đã bước sang tuổi 66 và có đến 2/3 cuộc đời quấn quýt bên nhau. Cũng ngần ấy thời gian, dù nhiều khi chẳng làm chủ được suy nghĩ, hành động, song O Xinh chưa từng rời khỏi ngôi nhà của “chị Viện”, có lẽ trong tiềm thức sâu thẳm của người phụ nữ nửa tỉnh, nửa mê ấy luôn tâm niệm một điều: “đây là nhà, đây là gia đình”!  

create

Nguyễn Trang / vinhlinh.quangtri.gov.vn

Nguồn: http://vinhlinh.quangtri.gov.vn/hoat-%C4%91ong-cac-xa-thi-tran/modid/2055/itemid/3248